05/06/2015


Tấm lòng của bà Tám Hảo

Bà Võ Thị Hảo trao học bổng cho các em.


Ngày 31-5, Hội nạn nhân chất độc da cam/dioxin Bến Tre  tổ chức lễ trao học bổng năm học 2015-2016 cho 251 học sinh, sinh viên nghèo vượt khó.
Tài trợ chính cấp học bổng đợt này: Bà Võ Thị Hảo-Việt kiều Canada-một người con quê hương Bến Tre ủng hộ 150 triệu đồng, Hội bạn người Việt Nam của Pháp (Les Amis du VietNam) ủng hộ 50 triệu đồng. Đối với tấm lòng của bà Võ Thị Hảo (bà Tám Hảo), Chủ tịch Hội nạn nhân chất độc da cam/dioxin Bến Tre Lê Thị Thanh Vân nói: phát học bổng cho các em hôm nay đó là tiền lương hưu trí của bà Tám, bà Tám để dành trọn vẹn từng tháng, từng tháng mang về Bến Tre ủng hộ các em. Ngoài ra, bà Tám cũng ủng hộ học bổng cho Hội Khuyến học xã Hương Mỹ (huyện Mỏ Cày Nam), đã giúp cho hàng trăm  học sinh, sinh viên tại đây học hành thành đạt. Trên 15 năm qua, hàng năm, qua Hội nạn nhân chất độc da cam/dioxin Bến Tre, bà Võ Thị Hảo đóng góp 300-500 triệu đồng làm từ thiện, giúp học bổng cho các em. Bà Võ Thị Hảo cũng đã được Thủ tướng Chính phủ tặng bằng khen.
Đây là lần trao học bổng thứ 18 của Hội nạn nhân chất độc da cam/dioxin Bến Tre, mỗi năm học Hội tổ chức trao học bổng 2 lần nhằm hỗ trợ cho các em học sinh nghèo, hoàn cảnh cuộc sống khó khăn, có thành tích học tập tốt .

                                                                                                                   Thanh Quang

31/05/2015

Tặng quà cho các thầy, cô cũ

        Họp mặt cựu học sinh niên khóa 1968-1975

            Huỳnh Thanh Quang

Họp mặt cựu học sinh niên khóa 1968-1975 Trường Trung học công lập Kiến Hòa


            Ngày 30-5, Ban liên lạc cựu học sinh Trường Trung học công lập Kiến Hòa niên khóa 1968 – 1975 tổ chức họp mặt tại Mai An Tiêm quán, xã Mỹ Thạnh An, thành phố Bến Tre. Có 13 thầy, cô từng dạy cho học sinh niên khóa này và gần 200 cựu học sinh đến dự. Đây là lần thứ 11 niên khóa này liên tiếp tổ chức họp mặt vào dịp hè hàng năm.
            Anh Trực, đại diện cho cựu học sinh nói: “Bến Tre có ba cù lao, Ban liên lạc đã đặt mỗi cù lao có một bạn để thường xuyên liên lạc các kỳ họp, liên lạc giúp nhau trong nhiều hoàn cảnh của các cựu học sinh cùng niên khóa. Ban liên lạc kêu gọi: Đến kỳ họp mặt hàng năm, tất cả các cựu học sinh Trường Trung học công lập Kiến Hòa hãy đến dự, chung vui, không nên phân biệt các cấp. Do hoàn cảnh  riêng của từng bạn, không đóng góp cũng không sao, còn có đóng góp cho cuộc họp mặt thì càng tốt”. Năm nay, cựu học sinh lớn tuổi nhất cùng đi họp mặt là anh Nguyễn Nhân Lực, niên khóa 1964-1971. Anh Lực đã lên bục, phát biểu với dòng tâm tư cảm động, ân tình với các bạn thế hệ đàn em. Các thầy Đoàn Ngọc Diệp, Mai Văn Liêm, Tăng Đức Sang…nay tuổi đã ngoài 70 nhưng vẫn tranh thủ có mặt, chung vui với các học sinh mà các thầy đã dạy dỗ.

            Ban liên lạc cựu học sinh niên khóa 1968-1975 đã tặng quà lưu niệm cho 13 thầy, cô, tặng huy hiệu cho các cựu học sinh là mạnh thường quân của buổi họp mặt đầm ấm, luyến lưu. Có bài ca cất lên: “Mỗi năm đến hè, lòng man mác buồn…”. Bảy năm của niên khóa 1968 -1975 là thời giạn có nhiều sự kiện đáng nhớ nhất so với các niên khóa khác tại Trường Trung học công lập Kiến Hòa.

Anh Nguyễn Nhân Lực phát biểu
Các thầy cũ
Các cựu học sinh niên khóa 1968-1975.

28/05/2015

            
Trường THPT Chuyên Bến Tre tuyên dương học sinh giỏi
            Phan Lữ Hoàng Hà

            Từ ngày 6-5, các học sinh Trường THPT Chuyên Bến Tre (bên cạnh hồ Trúc Giang) đã đến học tại ngôi trường mới xây dựng khang trang, hiện đại tại phường Phú Tân, TP Bến Tre.
            Ngày 17-5,  Trường THPT Chuyên Bến Tre tổ chức lễ tuyên dương học sinh giỏi của trường năm 2014-2015. Ông Nguyễn Văn Huấn, Phó Giám đốc Sở Giáo Dục và Đào Tạo, ông Cao Thành Hiếu, Chủ tịch UBND thành phố Bến Tre… đến dự.


            Thầy Trần Tấn Minh, Hiệu trưởng Trường THPT Chuyên Bến Tre, nêu bật thành tích của trường trong năm học 2014-2015:
            Cấp tỉnh: - Các học sinh của trường đạt 120 giải các bộ môn văn hóa, gồm 7 giải nhất, 35 giải nhì, 42 giải ba và 36 giải khuyến khích.
-          54 giải học sinh giỏi máy tính cầm tay các môn Toán, Lý, Hóa, Sinh (3 giải nhất, 13 giải nhì, 22 giải ba và 16 khuyến khích).
-          5 giải Hội thi Khoa học – Kỹ thuật (1 giải nhất, 1 giải nhí, 1 giải ba và 2 giải khuyến khích).
Thi Olympic trên Internet: Tiếng Anh: 53 giải, Toán: 41 giải.
Cấp khu vực: - Kỳ thị Olympic truyền thống 30-4 dàng cho các trường chuyên từ Đà Nẵng trở vào phía Nam đạt 29 huy chương gốm 9 huy chương vàng, 14 huy chương bạc và 6 huy chương đồng, được xếp hạng 12 trong 65 trường dự thi, đứng đầu các trường khu vực ĐBSCL.
Giải Toán bằng tiếng Anh do Hội Toán học Hà Nội tổ chức: đạt 5 giải trên 5 học sinh dự thi, gốm 2 giải nhì, 2 giải ba và 1 giải khuyến khích.
Hùng biện tiếng Anh: 1 giải nhì.
Cấp quốc gia: 11 giải các bộ môn văn hóa, gồm 2 giải nhì, 4 giải ba và 5 giải khuyến khích trong đó có em Hồ Quang Huy và Huỳnh Vĩnh Lộc, học lớp 12 Lý của trường, đạt hạng nhì học sinh giỏi cấp quốc gia môn Vật Lý được Bộ Giáo Dục và Đào Tạo triệu tập dự thi chọn đội tuyển thi quốc tế. Dịp này, chi Kim Vững, đại diện Ban liên lạc cựu giáo viên và học sinh Trường Trung học công lập Kiến Hòa, chúc mừng em Vĩnh Lộc, trao cho em 1 triệu đồng học bổng. Em Huỳnh Vĩnh Lộc là con của bạn Huỳnh Thanh Quang, cựu học sinh Trường Trung học công lập Kiến Hòa, niên khóa từ năm 1967-1974. Môt doanh nghiệp ở phường 5, TP. Bến Tre tặng  em Vĩnh Lộc 500 ngàn đồng.

Chủ tịch UBND TP. Bến Tre Cao Thành Hiếu tặng giấy khen cho các học sinh giỏi

8 giải học sinh giỏi máy tính cầm tay các môn Toán, Lý, Hóa, Sinh, gồm 3 nhất, 4 giải nhì và 1 giải ba.
2 giải Hội thi Khoa học – Kỹ thuật, gốm 1 giải ba và 1 giải khuyến khích.
Thi Olympic trên Internet môn tiếng Anh: 5 huy chương đồng và 13 giải khuyến khích.

Thầy Trần Tấn Minh nhấn mạnh: Học sinh giỏi là nơi hội tụ của mục tiêu giáo dục của nhà trường và mục tiêu học tập của học sinh.; là thước đo năng lực tư duy trí tuệ, là cung bậc cao của danh dự, tài năng và hạnh phúc. Người học giỏi là người có lòng tự trọng cao, biết xác định đúng mục tiêu của việc học. Người học giỏi cũng là người có động cơ, động lực và phương pháp học tập đúng đắn, biết chăm ngoan, biết vâng lời thầy cô và gia đình. Mong muốn trở thành học sinh giỏi là mong muốn khôn ngoan, có hiếu với cha mẹ, có đạo với thầy cô và có trách nhiệm cao đối với tương lai bản thân. Người học giỏi là người được bạn bè tin yêu, ngưỡng mộ, thầy cô quý mến, cha mẹ tự hào.

Các phụ huynh học sinh giỏi cấp quốc gia chụp ảnh lưu niệm với con.

26/05/2015

Thành lập Chi nhánh Nhà xuất bản Hội Nhà văn miền Tây Nam bộ đặt tại Bến Tre


            Ngày 25/5, Chi nhánh Nhà xuất bản Hội Nhà văn (Hội Nhà văn Việt Nam) miền Tây Nam bộ đặt tại 314C, Hoàng Lam, phường 5, thành phố Bến Tre chính thức đi vào hoạt động. Trưởng chi nhánh là nhà văn Vũ Hồng, phụ trách văn phòng bạn Huỳnh Thanh Quang (Phan Lữ Hoàng Hà), cựu học sinh Trường Trung học công lập Kiến Hòa. Chi nhánh mong được đón nhận những tác phẩm mới, hay của các bạn. Email: nxbhnvmekong@gmail.com


                                                                                                                                     Sáu Quang.

18/04/2015

Thương tiếc Cát Hoàng

Mới còn đãi Cát tìm Vàng (1)
Lựa từng con chữ kết thành “Mùa xuân” (2)
Trời đang xuân, đất đang xuân
Mưa rây” (3) bỗng đổ bão bùng lòng ai!
Giao thừa Giáp Ngọ - Ất Mùi 2015
                                                                        Nguyễn An Cư
(1): Bút danh của Cát Hoàng
(2): Tên bài thơ Cát Hoàng vừa đăng trên Văn Nghệ Hàm Luông xuân Ất Mùi 2015
(3): Tên tập thơ của Cát Hoàng

Nguyên tiêu nghe thơ Cát Hoàng (*)
-         Nguyễn An Cư  -
(Thân tặng nhà thơ Ngô Thị Thu Vân)**


Trên sân khấu,
Người nghệ sĩ diễn ngâm hình như thả hồn theo thi sĩ
Thơ Cát Hoàng từng chữ bay bay
Trăng Nguyên tiêu lượn lờ chao đảo
Bên cội Bạch mai có tiếng thở dài.
*     *     *
Mươi hôm trước anh còn miệt mài con chữ
Mà hôm nay theo cát bụi lăn quay!
Ai khen chê, ai thương khóc mặc ai.
Anh vẫn tiếp tục theo trăng theo gió.
*      *     *
Anh ra đi nhưng thơ còn đó
Những vần thơ trúc trắc cứa lòng người!
Anh ra đi nhưng tiếng cười còn đó
Những tiếng cười chan chứa tình người…
*      *      *
Bài thơ còn dài, sao người nghệ sĩ gục đầu đứng lặng?
Giọng diễn ngâm cũng lạc mất cả rồi!
Trăng Nguyên tiêu lại lượn lờ chao đảo.
Trước sân đình khẽ rụng đóa hoa mai.
          (Đình Phú Tự, Nguyên tiêu Ất Mùi 2015)
                             N . A. C
- (*): Nhà thơ Cát Hoàng, hội viên Hội VHNT Nguyễn Đình Chiểu từ trần vào chiều 30 tết 2015

- (**) Người diễn ngâm thơ Cát Hoàng đêm Nguyên tiêu Ất Mùi tại đình Phú Tự - Phú Hưng.

15/04/2015

            NHẬT KÝ ĐỜI TÔI (trích)
            Nguyễn Kim Hoàn 


           Cuộc sống thật mong manh.
           Cuộc đời thật ngắn ngủi.
Cảm nhận sự mong manh của cuộc sống qua hai lần "đột" mà không "tử".Chắc còn nặng nợ với trần gian.
Cảm nhận sự ngắn ngủi của cuộc đời qua câu:"Mới ngày nào tóc xanh như mạ, mà nay đã bạc như vôi". Thật vậy:
Mới ngày nào 4 tuổi, trời mưa còn tắm tr...với bạn nhỏ hàng xóm, nghe câu hát ru em:"Trời mưa bong bóng phập phồng. Mẹ đi lấy chồng, con ở với ai." mà không cảm nhận được gì, vẫn vô tư rượt đuổi, hét la.
Mới ngày nào 6 tuổi, buổi sáng còn đi bắt dế dưới ụ rơm vàng óng, thả diều trên cánh đồng lộng gió ở quê nội, buổi chiều còn xách ná dàn thung đi bắn chim quanh lũy tre làng kẽo kẹt gió đưa ở quê ngoại, buổi tối còn chơi trốn tìm quanh hàng duối, hàng keo cao vút; dưới giàn bầu, giàn bí lá xanh, bông vàng lung linh trước gió.
Mới ngày nào 8 tuổi còn chơi trò "cờ lau đánh giặc" quanh ruộng lúa, bờ "đìa", u đầu, sứt trán, bùn đất lấm lem.
Mới ngày nào 10 tuổi, trên cù lao giữa biển, còn sóng vai với cô láng giềng đêm trăng, đi qua đi lại sân nhà chàng, sân nhà nàng, kể nhau nghe chuyện cổ tích, mặt nàng khi sáng long lanh dưới ánh trăng, khi mờ mờ ảo ảo  dưới tán lá khoai mì, vô tình chạm tay nhau mà nghe như rung động cả trái tim, phải chăng như nhà văn NNT nói đó là rung động đầu đời lãng mạn, dã man.
Mới ngày nào 14 tuổi, còn là cậu học trò PK, đi học bị lạc qua các con đường của trường nữ, cắm cúi đạp xe thật nhanh, không dám ngước mắt nhìn chủ nhân của những tà áo dài trắng bay bay trong gió. Chợt nhớ:

                    Con đường tuổi măng tre
                    Nắng vàng thu đẹp đẽ
                    Bóng người dài trên hè
                    Con đường tình ta đi       (PD) 
      
Mới ngày nào 20 tuổi, ngồi trong giảng đường Đại Học, ngắm nhìn những mái tóc đuôi gà, với "băng đô" xanh, đỏ, tím, vàng ...mà chẳng dám làm quen.
Mới ngày nào 25 tuổi, tốt nghiệp ĐHSP, về dạy học tại Trường Trung Học Công Lập Kiến Hòa (tỉnh Bến Tre), ngôi trường nửa cổ kính, nửa hiện đại thật đẹp nằm soi mình bên Hồ Chung Thủy mộng mơ.Thời gian chỉ có 6 năm, nhưng biết bao nhiêu kỷ niệm đã đong đầy trong ký ức .Và giờ đây ,nỗi nhớ cứ tràn về. Nhớ những buổi sáng mùa thu, khi những giọt sương còn đọng trên lá cây ngọn cỏ, gió còn se se lạnh thì trên con đường Bờ Hồ đã rợp áo dài trắng thươt tha  với tà áo bay bay :
                          Có phải Em mang trên áo
                          Hai phần gió thổi, một phần mây
                          Hay là Em gói mây trong áo
                          Rồi thở cho làn áo bay          (NS)


Nhớ những buổi trưa hè, khi nắng vàng còn trải dài trên mái ngói sân tường thì trên con đường Cây Si đã rộn rã gót sen hồng. Nhớ hành lang lớp học với tóc xõa vai gầy. Nhớ phấn trắng bảng đen với bài ca Lý Hóa. Nhớ trò thuộc bài với mắt cười rạng rỡ, nhớ trò chưa thuộc mặt buồn hắt hiu. Học trò tôi, có em học giỏi, có em chưa giỏi, có em ngoan hiền, có em tinh nghịch, nhưng tất cả đều vô tư, chưa vướng bụi đời, chưa biết lo toan cơm áo gạo tiền, chưa biết những lọc lừa giả dối ở ngoài kia. Nhớ những đôi mắt trong veo nhìn như muốn nuốt lấy những lời giảng của thầy cô, tiếp thu kiến thức, làm hành trang cho cuộc đời mai sau. Cũng có những đôi mắt mà như lời của vài thầy giáo trẻ, làm lay động lòng người; nhưng có thế và cũng chỉ có thế mà thôi.
Nhớ những buổi chiều cùng bạn bè "mần" cả bao sò, bao nghêu, chứ bia thì uống chẳng bao nhiêu.
Nhớ những buổi tối trắng đêm cà phê, tán dóc chuyện đời, chuyện trò khó nói lắm ai ơi.
Nhớ một ngày Chủ Nhật, đi quyên góp giúp đồng bào bị lũ lụt ở miền Trung, gặp "một nửa của mình"(trước đó, trong trường, lần đầu gặp cô học trò nhỏ xinh, dịu hiền này mà tưởng như đã hẹn nhau trong tiền kiếp) trong căn nhà ngoại ô, ven sông Bến Tre, mà ngẩn ngơ, bối rối nên làm kẻ khờ ngọng nghịu đọc thầm thơ:
                 Cái thuở ban đầu lưu luyến ấy.
                 Nghìn năm hồ dễ đã ai quên         (TL)
Và từ đó:
               Làm thơ tình Em đọc
               Cô học trò trường tôi
               Thơ vương rồi mùi tóc
               Ai đi về ngược xuôi     

              Em đi về áo mỏng
              Quyện mùa Xuân theo sau
              Hồn tôi chim én bỏng
              Âm thầm bay theo Em       (TH)


Và:


        
Mới ngày nào 31 tuổi, giã từ chủ nghĩa độc thân, tự ký bản án tù chung thân với người mình thương cùng lời chúc của bạn bè "Trăm Năm Hạnh Phúc". Từ đó, Hạnh Phúc tiếp nối Hạnh Phúc.
Rồi hai mươi mấy năm sau, tại Tân Cảng, hội ngộ với  bạn bè đồng nghiệp ngày xưa thắm thiết thân tình và với  học trò ngày ấy trong niềm vui vỡ òa sau bao năm xa cách.

Và từ đó, ngày vui tiếp nối ngày vui tại Sài Gòn, Bến Tre, Vũng Tàu, Long Hải, Đà Lạt, LaGi, Hồ Đắng,....với đủ "hương hoa, sắc màu" của cuộc sống. Chợt nhớ mấy câu thơ của ai đó:
    Gọi tên Em là Gió
               Em bay lên đại ngàn
               Gọi tên Em là Suối
               Em xuôi về đại dương (tác giả?)

               Thôi thì Thầy sẽ gọi
               Tên Em là Bến Tre
               Đẹp như nắng Xuân Hè
               Như tình tuổi măng tre.



         

                       Tháng 4, năm 2015

                                                                                                                                    NKH.

09/04/2015

Quê Dừa yêu dấu

 Nguyễn An Cư 

Mấy năm gần đây, tỉnh Bến Tre đã long trọng tổ chức Lễ hội Dừa để quảng bá các sản phẩm làm từ dừa. Từ ngày 7-13/4/2015 tới đây, Lễ hội Dừa Bến Tre lần thứ IV lại được tổ chức với qui mô hoành tráng hơn. Những ngày nầy, du khách đến đây sẽ thấy cây dừa Bến Tre gắn bó mật thiết với kinh tế và văn hóa của người dân Bến Tre như thế nào cũng như sẽ thấy được tiềm năng hùng hậu của cây dừa Bến Tre

Từ Tiền Giang đổ về, xe vừa leo lên dốc cầu Rạch Miễu -cửa ngõ đầu tiên của tỉnh Bến Tre- du khách sẽ hết sức ngỡ ngàng và sẽ hiểu tại sao người ta gọi Bến Tre là Xứ Dừa.
Chỉ cách nhau một dòng sông nhưng hai bên bờ Tiền Giang và Bến Tre như hai vùng trời khác biệt. Nếu bên nầy bờ sông Tiền là khu công nghiệp, là nhà cửa hiện đại chen chúc lô nhô của tỉnh Tiền Giang thì ngược lại bên kia bờ Bến Tre là một vùng xanh ngắt bóng dừa. Dừa, dừa… ngút mắt!


Chắc chắn sẽ có du khách lần đầu mới về Bến Tre reo lên rằng: “Nhìn kìa! Ôi! Bến Tre hoang sơ và thơ mộng quá!”. Đúng là vậy! Từ trên chiếc cầu dây văng hiện đại cao vút, giữa bốn bề trời nước bao la nhìn xuống, đúng là Bến Tre tuyệt đẹp và quyến rũ như một cô gái yêu kiều đang mê ngủ khiến bao chàng trai phải thập thò nhìn trộm, bước đi chẳng đành!
Bây giờ, bên tay trái quí khách là hạ lưu sông Tiền, đổ ra biển Đông bằng  hai nhánh Cửa Tiểu và Cửa Đại -hai trong chín hàm rồng của Cửu Long giang-. Sáng sáng, mặt trời đỏ chói vén những áng mây hồng ngoi lên cũng từ phương ấy. Lúc nầy, bốn cù lao Long, Lân, Qui, Phụng vẫn còn lặng lẽ chìm trong giấc ngủ. Dòng sông Tiền phủ một màn sương trắng đục từ từ tan ra như khói mỏng để lộ dần những chiếc sà lan, những tàu chở cát đá lặng lờ trôi và những chiếc lồng bè nuôi cá bập bềnh trải suốt hai bên bờ. Tất cả đều êm đềm, lặng lẽ trong cái không khí tinh khiết lành lạnh của buổi ban mai.


Bến Tre từ xưa đến giờ là vùng đất của dừa. Dừa chiếm một diện tích rất lớn, đi đâu cũng gặp dừa, cho nên Bến Tre có biệt danh là Xứ Dừa. Dân Bến Tre còn được gọi bằng cụm từ hết sức mỹ miều và thân thương là “Dân Xứ Dừa”. Có lẽ trên đất nước Việt Nam nầy chưa một nơi nào có một loại đặc sản đủ làm biểu tượng cho xứ sở mà khi nói lên ai cũng biết như Bến Tre. Đó là điều mà bất cứ người dân Bến Tre nào cũng rất đỗi tự hào. Và có lẽ cũng chính vì thế mà bao đời nay người Bến Tre đã quyết sống chết với cây dừa.
Người ta cũng chưa khẳng định được dừa ở Bến Tre có từ lúc nào và từ đâu đến. Ai cũng “lớn lên đã thấy dừa trước ngõ” như nhà thơ Lê anh Xuân, nên gần như tất cả tài liệu đều ghi xuất xứ cây dừa Bến Tre mập mờ bằng hai chữ “Có lẽ”! Và cũng “có lẽ” từ thời mở đất, với đặc điểm đất rộng người thưa, vùng đất Bến Tre dừa là loại cây dễ trồng nhất, không cần chăm sóc chu đáu như các loại cây trái khác nên được dân chúng ưa chuộng. Cứ trồng rồi phó mặc cho thiên nhiên; nước ngọt và phù sa màu mỡ của sông Tiền, sông Ba Lai, sông Hàm Luông và sông Cổ Chiên bồi đắp; đủ tháng đủ ngày là dừa đơm hoa kết trái.


Dừa đã nuôi sống, che chở nhân dân Bến Tre từ thế hệ nầy sang thế hệ khác. Đi dưới rặng dừa xanh oằn oặt trái, dù đang lắc lư trong giông gió, bạn cũng đừng khép nép, lo sợ. Tôi chưa nghe ai bị dừa rụng chết bao giờ. Có lẽ cây thiêng che chở người lành?
 Ngược lại, có lẽ ai cũng biết người Bến Tre đã… “vắt cạn kiệt tận xương tủy” cây dừa. Họ khai thác triệt để từ hoa quả đến thân, lá của dừa! Nghe đâu rễ dừa cũng là một loại dược liệu trị được nhiều thứ bệnh.
Trái dừa không những chỉ cho nước để giải khát mà còn cho ra đời không biết bao sản phẩm công nghiệp, trước nhất là dầu dừa. Từ dầu dừa người ta chế biến nào là bánh kẹo, xà-bông, dược phẩm, mỹ phẩm. Đủ thứ hết. Mùi thơm phức của những nhà máy ép dầu dừa ở Bến Tre nhất là nhà máy ép dầu Nam Phát ở đầu cầu Gò Đàng (tỉnh lỵ Trúc Giang xưa kia – thành phố Bến Tre bây giờ) đã thấm sâu vào khứu giác và trí nhớ của tôi từ thuở ấu thơ không thể nào quên. Ép lấy dầu xong, xác cơm dừa còn được chế biến làm thức ăn gia súc, làm phân bón cây trồng. Ngày xưa, tóc đàn bà, con gái Bến Tre óng mượt được cánh đàn ông trầm trồ ve vuốt cũng nhờ dầu dừa.


 Nước cốt dừa phải nói là thứ nước chấm, thứ “gia vị” độc đáo “có lẽ” cũng xuất phát từ Bến Tre. Nhiều món ăn, nhiều loại bánh, kẹo mà không có nước cốt dừa, xem như… vứt! Dĩa dồi chó nóng hổi, tô thịt chó xào lăng nghi ngút khói mà không có món nước mắm thấm làm từ nước cốt dừa thì nhạt phèo! Vị béo, vị ngọt, vị mặn, vị cay trộn lẫn vào nhau làm tê đầu lưỡi. Chén chè đậu, chén chè thưng, dĩa chuối xào muốn cho người ăn nhớ mãi nhất thiết phải có nước cốt dừa. Ăn xong gói bánh hỏi, bánh bèo, bánh bò… ai không liếm nốt phần nước cốt dừa dính trên lá chuối dùng gói bánh là chưa biết thưởng thức. Nó ngon, nó tuyệt diệu làm sao ấy và làm chúng ta luyến tiếc mãi như luyến tiếc bờ môi của người yêu đầu đời bị trắc trở ly tan. Tép rang dừa, cá kho dừa, lươn kho dừa, cà ri dừa, khoai bí hầm dừa, thịt trâu lá cách xào dừa… là món ăn thường nhật và khoái khẩu của nhiều người. Cái món thịt heo kho tàu ăn với dưa cải nếu được kho bằng nước dừa nữa thì nó mềm, nó thanh, nó dịu làm sao.
 Kẹo dừa, mứt dừa, thạch dừa, mật ong dừa, nước màu dừa Bến Tre bây giờ đã là thương hiệu vang ra nhiều nước. Thời thượng nhất bây giờ ở các nhà hàng là món gỏi củ hũ dừa và món đuông dừa. Mà ngon thật! Hai món nầy đều đắt giá. Nghe nói một con đuông dừa ở nhà hàng hơn mười ngàn đồng! Người không biết, ăn hai món nầy khen ngon nhưng đâu ngờ đã tiếp tay tiêu diệt vườn dừa Bến Tre! Ăn củ hũ dừa là ăn cả mầm sống của cây dừa. Cây dừa bị đốn lấy củ hũ thì toi mạng. Nó không đâm chồi mọc nhánh như những cây khác đâu. Rất may, bây giờ có người đã kịp thời chuyên trồng dừa để lấy củ hũ. Đuông dừa còn hiếm hơn. Cây dừa nào bị đuông ăn mới có đuông và khi phát hiện được dừa bị đuông ăn thì gần như hết phương cứu chữa. Không ngã gục thì cũng èo uột chẳng còn nên thân nên hình gì nữa. Hiếm và đắt như thế nên người ta đã lén nuôi đuông dừa, một việc làm của những người chỉ thấy cái lợi nhỏ bé trước mắt mà không thấy tai hại to lớn về sau, bởi những con kiến dương dừa sẽ sinh…
…Hồi trước, hầu hết nhà cửa ở Bến Tre đều bằng cây dừa và lợp lá, cặp vách bằng lá dừa nước. Tất cả cột, xiên, kèo, khuông vách… đều bằng gỗ dừa. Ở một căn nhà dừa như thế mát mẻ vô cùng. Nắng không nóng vào nhà, còn gió thì tràn ngập bốn bề. Có điều bây giờ du khách đến “quê” của cụ Đồ Chiểu và vị tiến sĩ đầu tiên của Nam bộ mà tìm một ngôi nhà dừa có lẽ còn khó hơn tìm một… ông tiến sĩ! Tất cả đã ngói hóa hết rồi; có còn chăng là ở các khu du lịch, khu kỷ niệm, cất lên để cho lớp trẻ biết được ngôi nhà của cha ông thuở xa xưa như thế nào.
Theo thời gian, nhiều vật dụng trong nhà ở Bến Tre cũng được làm bằng gỗ dừa: giường, đũa, vá xúc cơm, chổi cọng dừa…. Và từ đấy hàng mỹ nghệ bằng gỗ dừa, miểng gáo dừa, cọng lá dừa, nhen dừa phát triển mạnh mẽ: bình hoa, giỏ xách, đồ trang sức phong phú đủ loại đủ kiểu. Mới đây bộ nhạc cụ bằng gỗ dừa của nghệ nhân Võ Văn Bá và nhạc sĩ Lê Dân đã được ghi vào gui-net Việt Nam.
 Cây cầu dừa, cột sào đáy bằng dừa cũng là hình ảnh đặc trưng của vùng sông nước Bến Tre. Cầu dừa không lắt lẻo như cầu tre. Nó vững chắc nhưng lại rất trơn, nhất là vào mùa mưa hay mùa nước nổi. Khó đi nhất là những cây cầu bắc qua các mương rộng và chỉ bắc bằng một cây dừa. Nhiều cô cậu ở Bến Tre đã bén duyên vợ chồng hoặc để lại một kỷ niệm đẹp cũng từ chuyện “nắm tay dắt nhau qua chiếc cầu dừa” rồi xôn xao rung động đến con tim. Bây giờ cây cầu dừa ở Bến Tre cũng đã đi vào cổ tích. Tất cả cầu nông thôn, kể cả trong xóm ấp đều được bê tông hóa; có chăng chỉ còn tồn tại ở các mương vườn.
Tàu dừa, lá dừa là chất đốt phổ biến nhất ở Bến Tre. Cũng từ bếp củi dừa ui ui khói của những bà mẹ quê mà những người con Bến Tre đi đâu cũng dễ nhớ nhà. Ai có trôi giạt làm ăn xa xứ, chiều chiều lặng nhìn về quê hương, chỉ cần thấy một làn khói mỏng bốc lên từ nhà ai đó, mắt đã cay cay. Nhớ. Nhớ vô vàn!
Miểng gáo dừa bây giờ là một loại vàng đen, không ai dám đem chụm nữa. Nó được làm đồ mỹ nghệ, làm than hoạt tính, rất nhiều công dụng. Chỉ xơ dừa đã xuất khẩu lâu rồi. Ngay cả mụn xơ dừa mấy năm trước là chất thải đã làm ô nhiễm cả dòng sông Thơm ở Mỏ Cày, dân làng phải kêu cứu vang động, thế mà bây giờ cũng được làm “đất sạch” và đem xuất khẩu; đơn giản nhất là làm phân bón cây trồng, mỗi bao mụn dừa, mạt cưa dừa giá ít nhất cũng mười ngàn đồng, không còn “rẻ như mạt cưa” nữa. Ngày trước, vỏ dừa và miểng gáo dừa là đồ bỏ, đem chụm, đem độn mương; bây giờ, nhiều lúc vỏ dừa và miểng gáo dừa ngang ngửa với cơm dừa làm nhiều người giật mình!
Đến Bến Tre, du khách thỏa thuê ngắm vườn dừa và thoải mái uống nước dừa. Dừa mà du khách thấy rợp bóng khắp Bến Tre hầu hết là dừa ta, loại “dừa công nghiệp”, nước uống chưa ngon đâu. Đến Bến Tre mà không thưởng thức nước dừa xiêm, nước dừa dứa hoặc ăn thử trái dừa sáp sền sệt như… sáp là thiếu sót lớn vì chưa thưởng thức đặc sản chủ yếu của Bến Tre. Trưa nắng mà uống một trái dừa xiêm, dừa dứa thì tuyệt vời. Bảo đảm nó mát, nó bổ dưỡng và tinh khiết hơn hẳn những lon nước công nghiệp đầy hóa chất.



Cây dừa thích hợp với vùng nước ngọt nhưng gần đây dừa Bến Tre đã lấn biển. Những huyện vùng nước mặn như Ba Tri, Bình Đại, Thạnh Phú đều có chương trình ngăn mặn để trồng dừa. Những thớt dừa xanh trĩu quả đã bắt đầu xuất hiện. Có điều người dân Xứ Dừa có chung thủy với dừa như Nguyệt Nga và Vân Tiên hay không còn tùy thuộc vào dừa có nuôi nổi họ hay không. Đã có lúc giá dừa xuống thấp làm cuộc sống người dân Xứ Dừa lao đao. Có lúc, đây đó đã có tiếng cưa máy triệt hạ vườn dừa để trồng các loại cây trái khác thật xót xa đau đớn!
Dừa đã làm người Bến Tre xa xứ da diết nhớ quê hương. Nhớ những đặc sản được chế biến từ trái dừa, nhớ tiếng lá dừa reo lao rao trong gió, nhớ những con đường quê chen dưới rặng dừa ban trưa rợp mát và đêm về ngập ánh trăng thanh.

Người Bến Tre đa phần chất phác, nhân hậu, thủy chung và mến khách. Phải chăng một phần họ đã thấm nhuần đạo lý của cụ Đồ Chiểu, của Lục Vân Tiên nghĩa khí nhân hậu, của Kiều Nguyệt Nga hiền thục thủy chung và một phần cũng bởi tâm hồn họ được bồi dưỡng, vun đắp từ sự bao la, thanh thản của những rặng dừa xanh?
                                                                                                                 - N.A.C -